8:40 AM

gấu

8:22 PM

Gấu Con Phiêu Lưu Ký

Tạm biệt Mẹ! Tạm biệt Ba! Con đi picnic với các bạn đây ạ! Gấu C

8:09 PM

Trời và đất

Trời và đất cách nhau ngàn dặm
Cách muôn trùng sóng vỗ biển khơi
Những đám mây bồng bềnh trôi nổi
Bay lơ lửng trên khắp bầu trời
Mây che phủ đỉnh núi sương mờ
Trời nhìn đất, đất ngắm mây trôi
Đến nửa đêm thì thào nói chuyện
Trời rủ đất:"đất hãy lên đây."
Đất rằng :"đất không thể lên được
Đất phải lo cho những con người
Và vạn vật trên khắp thế gian
Nếu đất lên, chúng sẽ ra sao?
Có chuyện gì trời cứ mách bảo 
Đất sẽ đến giúp đỡ trời ngay
Còn muốn chơi chỉ được nói chuyện
Như chúng ta đang nói với nhau."

5:15 PM

cuoc chien tranh cua nhung nguoi egimong

TẬP 3: Secbru thật không ngờ rằng con ra

3:31 PM

lịch sử trái đất

1: Khi vũ trụ còn hoang sơ, mọi vật còn chưa xuất hiện đầy đủ, thì bỗng nhiên một ngày nọ có một vụ nổ tên là Big Bang đã làm vũ trụ nổ tung ra và từ đấy vũ trụ cứ giãn nở và rộng mênh mông như ngày nay.    
2: Lúc đó có một quả cầu lửa xuất hiện và quả cầu ấy nguội lửa dần và sau đó thì hình thành nên bầu khí quyển và cuối cùng là tạo nên các đại dương. Qủa cầu ấy chính là trái đất, hành tinh xanh của chúng ta. 
3: Khi trái đất đã được hình thành rồi, lúc đó bề mặt lục địa toàn nước là nước. Lúc ấy, nước biển thì lại rất chua còn nước mưa rất mặn. Thế rồi, một trận mưa đã rơi xuống các vùng biển và bốn đại dương. Từ đó mà nước biển mặn như ngày nay.
4: Bấy giờ đã là kỷ Cambri, ở kỷ này xuất hiện những loài sinh vật biển đầu tiên. Có một loài sinh vật biển tên là bọ cạp biển (tên khoa học là Obapina) loài này trông rất giống với một nhân vật trong phim hoạt hình. Còn có một loài tôm rất to còn được gọi là ông vua của kỷ Cambri và có những loài sứa nữa, còn có cả một loài động vật biển tên là Tritoble. 
5. Lúc này đã sang kỷ Devon, đã có một loài cá gọi là cá vây chân và mặt đất đã được hình thành. Và còn có cả cá vây tay nữa, cá vây tay là một trong những loài vẫn còn sống sót cho đến ngày nay.
6: Bấy giờ đã là kỷ Than Đá, lúc này trái đất đã trở nên ẩm ướt hơn và đã xuất hiện loài lưỡng cư đầu tiên có tên là giun đất. Loài này vừa có thân hình nặng nề lại có hình chữ bát trông rất kỳ quặc. Ở kỷ Than Đá còn xuất hiện cả loài thằn lằn nhưng thằn lằn thời tiền sử to hơn gấp nhiều lần so với thằn lằn ngày nay. Kỷ Than Đá còn xuất hiện một số loài côn trùng.
7: Đã sang kỷ Permi. Bây giờ xuất hiện một nhóm động vật gọi là nhóm răng chó.
8: Kỷ Cacbon đã đến. Bây giờ xuất hiện thêm một loài động vật mới mang bướu ở trên mặt.
9: Lúc này thì loài khủng long đã thống trị trái đất. Loài rồng cũng xuất hiện. Chúng nhỏ hơn khủng long một chút, có cánh dơi và phun lửa như trong huyền thoại. Rồng cũng là một trong những loài còn sống sót. Lúc đó là kỷ Triat, bắt đầu thời kỳ khủng long.
10: Chúng ta đã sang kỷ Jura. Ở kỷ này khủng long bắt đầu tăng lên. Đây được gọi là "thời kỳ của khủng long".
11: Lúc này đã là kỷ Creta, ở đây chỉ còn lại khủng long bạo chúa và khủng long ba sừng. Bỗng một ngày, một thiên thạch rơi xuống trái đất làm mọi thứ nổ tung. Thế là kết thúc thời kỳ khủng long.
12: Đây là kỷ Đệ Tam. Lúc này đã xuất hiện ngựa thuỷ tổ(tên khoa học là Hyracotherium) và một loài chim to lớn. Ngựa thuỷ tổ là thức ăn của loài chim to lớn kia.
13: Lúc này đã là kỷ băng hà.Và lúc này đã xuất hiện tổ tiên của chúng ta. Đó là người Nanderthal. Họ có thể sống qua thời kỳ khắc nghiệt. Thời ấy cũng xuất hiện voi Mamut và hổ răng kiếm...
14: Thời hiện đại đã đến rồi, chúng ta là hậu duệ của những người Nanderthal. Chúng ta là người Homo saipiens tức là người thông minh vì chúng ta biết cách làm nhà, ngăn lũ, chống sét...
15: Ngày xửa ngày xưa, có một loài chim biển cổ đại được bay lượn như những loài chim khác nhưng vì muốn được bơi nên chúng đã từ bỏ đôi cánh của mình và biến mình thành chim cánh cụt.
                                           HẾT
 

1:20 PM

Lịch Sử Trái Đất

Tập1
 Vụ nổ Big Bang      

Từ thuở sơ khai, khi vũ trụ còn hoang sơ, tuy những hành tinh đã xuất hiện rồi nhưng vẫn còn chưa đủ và lúc đó vũ trụ còn nhỏ lắm, chưa chứa đủ được tất cả các hành tinh và những vật thể như sao băng, sao chổi nên mọi vật                                                                                                                                        

12:08 PM

Kỳ lân

Xưa nay, loài kỳ lân chỉ được biết đến trong truyền thuyết, nhưng ít người biết rằng loài vật này lại có thật. Kỳ lân là một con ngựa bạch nhưng có một sừng ở giữa trán. Tên khoa học của nó là "unicorn" có nghĩa là "ngựa một sừng". Đã có một số người phát hiện ra sinh vật thiêng liêng này. Nhưng cũng có người không tin vào chuyện kỳ lân cũng là con vật có thật. Ở lớp học của Gấu Con, ngay cả hai bạn Chí Kiên và Đức Anh là những người tin rồng có thật cũng không tin rằng kỳ lân là đã từng xuất hiện trên đời và bây giờ vẫn còn. Họ không tin rằng kỳ lân có thật bởi vì mỗi phương lại có một cách để miêu tả con kỳ lân, Phương Nam thì miêu tả nó là một con sư tử nhưng có sừng của hươu. Phương Bắc thì miêu tả rằng nó là một con vật được kết hợp bởi ngựa, cá, tê giác, đại bàng và gà. Phương Đông thì miêu tả kỳ lân là một con lừa nhưng lại mang những vệt vằn ở trên lưng. Còn kỳ lân của phương Tây thì chính là con ngựa bạch mà Gấu Con đã nói ở đoạn trên. Kỳ lân chạy rất nhanh và vũ khí sắc bén của kỳ lân chính là chiếc sừng độc nhất vô nhị của nó (điều này thì chắc là ai cũng biết). Có thể nói rằng kỳ lân có đủ sức đánh bại cả sư tử, rồng Komodo và rồng bởi vì khi kỳ lân nhảy xuống nước thì cho dù rồng có phun nhiều lửa thì cũng không thể đánh được kỳ lân và dĩ nhiên là rồng không thể xuống nước được vì nếu làm như vậy thì rồng sẽ chết đuối. Và sau khi tìm được rồng thật rồi thì Gấu Con lại phải đi thêm chuyến nữa để tìm hiểu về kỳ lân và Gấu Con sẽ mang về nuôi để quan sát kỹ hơn đấy. Không biết là nó sống ở đâu nhỉ, có thể là ở Châu Úc chăng?

11:10 AM

Rồng

Các bạn có biết không? Hôm nay Gấu Con sẽ bật mí với các bạn một chuyện lạ nhé! Để biết chuyện lạ đó là chuyện gì thì chúng ta hãy cùng khá phá nào!

Hầu hết mọi người đều nghĩ rằng con rồng không có thật nhưng Gấu Con thì lại tin là nó có thật đấy, ở lớp còn có bạn Chí Kiên và Đức Anh cũng tin là rồng có thật, ba của Gấu Con cũng tin chuyện này nữa.

Loài rồng xuất hiện từ kỷ Triat, kỷ Triat là kỷ bắt đầu thời kỳ khủng long. Rồng chỉ nhỏ hơn khủng long một chút, nhưng chúng có thể phun lửa được như trong truyền thuyết đấy các bạn ạ! Chúng sống ở các nước Châu Âu và trong một thế kỷ nào đó, đã có một vị vua nuôi một con rồng ở dưới tầng hầm và trong thư viện của ông ta cũng có những cuốn sách nói về rồng, còn có cả tranh ảnh về loài này. Gấu Con đọc được thông tin này ở trên mạng, đọc xong Gấu Con thấy cũng hơi sợ một chút. Người ta còn nói rằng loài rồng rất hung dữ và nguy hiểm. Vì vậy chúng ta cần phải luôn luôn cảnh giác và đề phòng nếu không loài sinh vật đáng sợ này sẽ gây ra tai nạn cho chúng ta đấy.

Tuy nhiên, loài sinh vật mang cái tên "Rồng" đang luôn luôn chờ chúng ta khám phá. Gấu Con quyết tâm tìm cho bằng được một con rồng bằng xương bằng thịt để chứng minh cho mọi người thấy rằng loài rồng là có thật. Tam biệt các bạn nhé!

10:54 AM

Đánh cờ vua

Bàn cờ phẳng lặng
Cuộc chiến bắt đầu
Tù và rúc lên
Đứng vào vị trí.

Đây là Đức Vua
Lo toan việc nước
Còn đây quân Hậu
Đảm đang việc nhà.

Đây là quân Mã
Khoái cỏ bồ đề
Quân xe chở lính
Nhong nhong trên đường.

Còn đây quân Tượng
Dũng mãnh xông pha
Quân Tốt đứng im
Sẵn sàng chờ lệnh.

Sắp cờ xong xuôi
Nào ta bắt đầu
Hai bên cùng đấu
Tranh cuộc thắng thua.







10:49 AM

Mây

Mây....
       .......    mây...
Như con rồng
Đang phun lửa
Như con ngựa
Phi nước đại
Như quái vật
Đang gào thét
Như chàng kỵ sỹ
Đang chiến đấu
Như ông khổng lồ
To lớn
Như con lợn
Ụt ịt
Như chó sói
Hú vọng đồi
Mây! Mây ơi
Mây gọi gió
Gió biến mây
Ra nhiều hình
Khác nhau
Bay lơ lửng
Trên bầu trời
Cao vút
Mây bay mãi...
Tít trên trời
Xanh thẳm.

8:07 PM

HÀ MÃ- TÊ GIÁC- LỢN LÒI ĐẠI VƯƠNG

Các bạn ơi! Qua hai đại chiến khốc liệt kể về Ngư Sú Tinh và Ngư Mã Tinh ở tuần trước thật là hấp dẫn phải không nào? Hôm nay Gấu Con mời các bạn cùng xem Tôn Ngộ Không đánh nhau với 3 con yêu quái nhé! Thầy trò Đ

10:44 AM

TÂY DU KÝ-PHẦN 3

ĐẠI CHIẾN NGƯ MÃ TINH
Giới thiệu nhân vật
Tôn Ngộ Không:có 72 phép, có Hỏa Nhãn Kim Tinh, có cây gậy Như Ý vô cùng lợi hại, bảo vệ Đường Tăng đi Tây Thiên lấy chân kinh.
Ngư Mã Tinh:ngụ tại Thủy Kim Động tại biển Địa Trung Hải,có phép biến hóa khôn lường, là con vật cưỡi của Địa Trung Hải Long Vương,cầm trong tay một bảo bối có tên là quả cầu băng giá,bảo bối này rất lợi hại.
Kể chuyện:
Thầy trò Đường Tăng tiếp tục sang Tây Thiên thỉnh kinh.Trên đường đi vì mải nói chuyện nên đã bị lạc vào biển Địa Trung Hải.Bỗng nhiên, có một luồng khói xanh bốc lên, Tôn Ngộ Không nói:chết rồi, yêu quái kìa! Nhưng Trư Bát Giới không tin, nói rằng:cái thằng bật mã ôn này, yêu quái đâu mà yêu quái hả? Tôn Ngộ Không lại hỏi:không phải yêu quái thì là cái gì? Và thế là làn khói đó biến thành một con yêu quái lạ thường, yêu quái hét lên:Tôn Ngộ Không! Tôn Ngộ Không liền quay lại thì thấy yêu quái đã bắt mất sư phụ của mình rồi. Tôn Ngộ Không liền gọi: Cam Hổ Đệ! Đệ mau ra trợ giúp chúng ta đi! Yêu quái bắt mất sư phụ rồi kìa! Cam Hổ liền nói:tam sư huynh, huynh hãy đánh con yêu quái ở bên trái nhé, nhị sư huynh, huynh hãy đánh yêu quái ở bên phải, đại sư huynh, huynh hãy đánh yêu quái ở trên trời, còn đệ sẽ đánh nó ở dưới nước. Thế là Tôn Ngộ Không nấp ở trên không trung, Trư Bát Giới nấp ở bên phải, Sa Tăng nấp ở bên trái, còn Cam Hổ thì lao xuống nước. Cam Hổ gọi:yêu quái to gan! Thả sư phụ ta ra! Nhưng yêu quái nhất định không chịu ra, Cam Hổ gọi kiểu gì, đánh kiểu gì hắn cũng không chịu ra. Cam Hổ liền gọi Tôn Ngộ Không: đại sư huynh! Huynh hãy lấy gậy khoắng cho động của con yêu quái tan tành đi. Và thế là Tôn Ngộ  Không dùng cây gậy của mình khoắng làm cho cả thủy cung bị chao đảo. Yêu quái ở bên trong thấy vậy thì hắn ta rất tức tối, hắn liền đập cửa bay ra ngoài. Một con tiểu yêu thấy vậy liền hỏi:đại vương đi đâu đấy ạ? Yêu quái tức tối trả lời:mặc kệ ta! Nói rồi hắn nhô đầu lên khỏi mặt nước và hét lên:Tôn Ngộ Không! Hôm nay ta sẽ quyết chiến với ngươi một trận, nếu ngươi thắng, ta sẽ thả sư phụ của ngươi ra, nhưng nếu ta thắng, ta sẽ ăn thịt cả 5 thầy trò các ngươi đấy! Tôn Ngộ Không liền tức giận nói:á à! Hôm nay phải cho ngươi biết sự lợi hại của Lão Tôn ta đây. Nói rồi hai bên xông vào đánh. Một lúc sau, Tôn Ngộ Không liền bay lên thiên đình. Tôn Ngộ Không liền nói với Ngọc Hoàng về chuyện yêu quái bắt mất sư phụ. Ngọc Hoàng liền phái Thiên Binh Thiên Tướng đi đánh nhau với yêu quái nhưng khi quân nhà trời giở phép thuật ra thì sức mạnh của họ đều bị đóng băng. Các vị thần trên trời dưới biển đều chịu thua, bỗng nhiên, Tôn Ngộ Không sực nhớ ra rằng Địa Trung Hải Long Vương cưỡi một con cá ngựa màu xanh lá cây, chắc nó là con yêu quái này. Thế là Tôn Ngộ Không liền bay ra biển Bắc, nơi các Long Vương đang ăn tiệc. Tôn Ngộ Không liền gọi Địa Trung Hải Long Vương và nhờ ông ta giúp đỡ. Cả hai liền đến Địa Trung Hải, Địa Trung Hải Long Vương liền gọi:nghiệt súc, ra đây! Yêu quái lại mang lũ tiểu yêu ra nhưng vừa thấy chủ thì đã quỳ xuống xin tha mạng. Hóa ra con yêu quái này lại là Ngư Mã Tinh. Tôn Ngộ Không liền quét sạch bọn tiểu yêu, sau đó thầy trò Đường Tăng lại tiếp tục lên đường.

8:08 AM

Isaac Newton

Isaac Newton là một nhà thiên văn học, vật lý học, quang học và toán học. Khi Newton còn chưa ra đời thì bố của ông đã mất. Còn đến tuổi đi học thì có một ngày nọ mẹ của Newton đã phải đi lấy chồng. Sống trong hoàn cảnh không có bố mẹ ở cùng, chính điều này đã gợi lên sự yêu thích khoa học cho Newton. Có một lần Newton mải mê nhìn một chiếc cối xay gió mà không để ý đến một người chú đang gọi mình. Chú của Newton cảm thấy rất lạ, ông nghĩ sao cháu mình không nghe thấy nhỉ, hay là nó nhớ mẹ? và người chú liền gọi to: Newton ơi! Ơ, chú! Newton quay đầu lại nhìn và bất ngờ cậu hỏi: chú ơi cái quay quay ở đằng kia là gì thế ạ? cháu nói cái cối xay gió kia ư? cối xay gió được dùng để làm gì hả chú? cối xay gió dùng để nghiền bột cháu ạ! và hai chú cháu đến gần chiếc cối xay gió. Newton nói với vẻ ngưỡng mộ: ồ lại gần thì mình mới thấy là nó to thật, và hai chú cháu đi vào tận trong chiếc cối xay gió. Và chính người chú này đã chỉ cho Newton thấy điều thần kỳ của khoa học. Còn có một ví dụ khác, khi Newton đang ngắm con bướm bay lượn ngoài vườn thì có hai đứa bạn gọi: này Newton, tại sao lại chơi như con gái thế hả? mau ra đây chơi đánh nhau với bọn tao. Một đứa bạn khác thêm lời vào: đã thế trò chơi của mày lại còn ở đâu ra đấy? Newton hỏi: các cậu ơi, các cậu có biết gió thổi như thế nào không? thì nó thổi xào xạc chứ gì? một đứa bạn khác nói: không, nó thổi vi vu chứ, bỗng nhiên hai đứa bạn đánh nhau rất quyết liệt. đứa thứ hai cho rằng đứa thứ nhất là đồ ngốc, còn đứa thứ nhất cho rằng đứa thứ hai là đồ ếch. Bỗng nhiên hai đứa bạn này cười ha ha và thôi đánh nhau sau đó vui vẻ ra về và miệng chúng hát í o. Trong lòng thể hiện rằng không có cái gì ngăn cản được chúng. Và Newton luôn miệt mài làm những công việc mà mình yêu thích, vì thế người ta gọi cậu là chú nhóc có đôi tay  vàng. Có hai ví dụ thể hiện đôi bàn tay khéo léo của Newton: có một lần Newton hì hục làm một thứ rất đặc biệt, bà nội của cậu rất tò mò và bà liền hỏi Newton: cháu đang làm cái gì vậy? Bí mật ạ. Và cuối cùng thì Newton cũng đã làm xong. Bà cậu lại hỏi tiếp: nhưng đó là cái gì vậy cháu? đó là cái máng đựng thức ăn cho gà ạ. gà sẽ đứng trên cái máng để mổ thức ăn. Còn ví dụ thứ hai là năm 13 tuổi Newton đến học trường hoàng gia ở đảo Glend, ở đó cũng chính là ngôi nhà của một người đàn ông có một người con gái tên là Stori. Newton và Stori làm quen với nhau và Newton đã tự tay mình đóng bàn ghế cho bạn, còn có lúc Newton làm ra một cái bánh xe bằng gỗ có những cái thanh ngang đựng nước và một cái cối. Thấy Stori thắc mắc Newton liền nói: đây là vòng quay giã gạo đấy. Sau đó Newton lại nói tiếp: tớ sẽ biểu diễn cho cậu xem, ôi! nó quay  được kìa! thật thú vị! Stori nói nhưng bất ngờ có hai thằng con trai thích đánh nhau liền rình đến, thằng lớn hỏi: chúng bay đang chơi trò gì vậy? đây chính là vòng quay giã gạo mà tự tay Newton làm ra đấy, Stori đáp. Sau đó thằng lớn lại lớn tiếng: màylại chơi trò búp bê với con gái à? và sau đó thằng nhỏ hơn liền nhìn thấy thứ mà Newton làm ra, hắn ta nói: a hay chưa này, đại ca ơi ra đây xem đi, thằng Newton có cái này hay lắm. Và thằng đại ca liền chạy đến, Binh! hắn ta đã phá hỏng trò chơi của Newton và hắn ta liền lớn tiếng quát: trò vớ vẩn này thì hay gì? cả ba đều há hốc mồm ra. Newton vô cùng tức giận, bất chợt cậu ta liền buột miệng nói một câu: mất bao công mới làm được và Newton quay sang nói với thằng đại ca: mày làm hỏng trò chơi của tao nên mày phải xin lỗi mau. Hê hê, tao mà phải xin lỗi á? thằng đại ca cười với vẻ mặt đầy chế giễu, sau đó hắn ta đấm cho Newton một phát khiến cho cậu chảy máu mũi: sức mạnh cú đấm của Unthura đây, và Newton liền đấm lại: Unthura, hãy nếm thử mùi nắm đấm của ta đi! Nhưng Unthura không dễ dàng chịu thua, hắn ta hét to: biến thành bạch tuộc! và Newton ghìm Unthura lại. Lại nói đến thằng nhỏ hơn, sau khi thấy vậy hắn liền xốc nách Newton và kéo cậu ta đi, Newton liền vùng vằng và thế là tay của thằng nhỏ hơn bị tuột ra, hắn ta liền dìu Unthura về. Newton tự nhủ: mình không ngờ là nó cũng ghê như vậy, sợ thật! Thành tích học tập của Newton đôi lúc cũng không tốt, đó là do cậu ta vẽ bậy lên sách vở. Tình cờ thầy hiệu trưởng đi xem bài vở của Newton, thầy nói:á à, có phải em chính là Issac Newton, đứa đã vẽ bậy vào vở không? Newton liền tỏ ra lúng túng. Ngừng một chút, thầy hiệu trưởng nói tiếp: hồi nhỏ thầy cũng hay vẽ linh tinh vào vở lắm và thế là thầy quay đầu đi kiểm tra bài vở của những học sinh khác. Newton nói: thầy hiệu trưởng thật là rộng lượng, hiểu biết. Nhưng có một hôm Newton nhận được thư của mẹ, trong thư nói rằng: Newton yêu quý, mẹ có tin buồn đây: dượng con đã... qua đời. Vì thế mẹ phải đưa các em về ngôi nhà cũ ngày xưa. Stori thấy mặt của Newton vô cùng buồn rầu liền ân cần hỏi: mẹ cậu viết gì trong thư mà trông cậu buồn thế? Newton trả lời: mẹ nói rằng dượng mình đã qua đời vì thế mẹ phải đưa các em tớ về ngôi nhà cũ. Nghe vậy Stori an ủi Newton: thôi cậu đừng buồn nữa nhưng dù sao tớ rất vui vì cậu có em đấy! Kỳ nghỉ hè có khi cậu được gặp họ đấy nhỉ? Newton vội ngăn lại: cậu nghe cho hết đã, mẹ lại muốn tớ từ bỏ việc học để về nhà giúp mẹ làm việc đồng áng thôi. Và thế là Newton liền đi đến phòng hiệu trưởng, Newton liền nói với hiệu trưởng rằng mình phải về quê ở Woosthorpe để giúp mẹ làm việc đồng áng. Thầy hiệu trưởng vô cùng ngạc nhiên và khuyên Newton rằng một học sinh xuất sắc như Newton mà nghỉ học thì thật là phí nhưng Newton nói rằng cậu không còn cách nào khác và thế là Newton lên đường trở về Woosthorpe. Kể từ khi về nhà mặc dù phải làm việc đồng áng giúp mẹ nhưng Newton vẫn gắn bó với đèn sách vì cậu vẫn muốn nghiên cứu khoa học. Có một lần mẹ bảo Newton ra đồng chăn cừu nhưng bà không biết rằng Newton còn mang theo một quyển sách, lúc đang chăn cừu ở ngoài đồng thì Newton lấy quyển sách trong tay ra và bắt đầu ngồi xuống đọc. Nhưng Newton vừa sểnh ra là đàn cừu đã sang phá vườn ở nhà bên cạnh. Khi biết chuyện những người hàng xóm đều mắng cho Newton một trận, mẹ cậu cũng đánh cho cậu một trận te tua.  Không được đọc sách, Newton lại muốn thí nghiệm nhưng chưa có cơ hội nào. Mãi như vậy cho đến một hôm có một cơn bão rất to kéo đến làng Woosthorpe ngay cả nhà Newton cũng bị bão đe dọa. Trong khi đó Newton lại còn phải đi cuốc vườn, việc nhổ cỏ cậu cũng còn chưa làm nữa, mẹ Newton liền đóng cửa sổ lại. Newton tự  nhủ: hay quá bây giờ thì mình có cơ hội để thí nghiệm rồi và thế là Newton liền chạy ra ngoài vườn, cậu cố hết sức mình chạy xuôi theo chiều gió sau đó cậu ta lại chạy ngược, mọi người liền vây quanh Newton để xem cậu đang làm gì. Đến tận ngày hôm sau họ vẫn chưa hiểu những gì mà Newton đã làm ở ngày hôm trước. Một người lên tiếng: hôm gió thổi thằng Newton...một người khác nói ờ ờ đúng tôi cũng thấy và thế là họ liền đem chuyện này đi kể cho mẹ của Newton nghe. Lúc này Newton đang ở ngoài vườn,  mẹ cậu liền hốt hoảng chạy ra ngoài xem cậu có bị điên không, Newton nói với mẹ rằng mình làm như vậy là để đo đạc sức gió theo những bài học ở trên lớp nhưng mẹ chẳng thèm nghe Newton nói, bà đau đớn lôi cậu về nhà.

10:36 PM

Jean Henri Fabre

Ngày 22 tháng 12 năm 1823 cậu bé Jean Henri Fabre chào đời tại làng Saint Leon nước Pháp. 

Ngay từ nhỏ Fabre đã rất hiếu kỳ. Có một lần Fabre đang dạo chơi ở ngoài đồng, cậu tò mò muốn biết tiếng kêu chi-rư-rư, chi-rư-rư do con gì phát ra, Fabre nói: hôm nay mình phải tìm cho bằng được nó, bắt đầu từ ngày hôm qua tiếng kêu đó cứ phát ra ở gần nhà mình. Cậu đi mãi sau đó đến một bãi cỏ hoang vắng, cậu nằm xuống và chờ đợi kết quả. Nhưng lạ chưa, tiếng kêu đó không còn phát ra nữa. Fabre rất ngạc nhiên, cậu nghĩ: lạ thật! mình nằm xuống nhẹ nhàng như vậy mà nó vẫn còn biết được, quả là tai nó thật là thính. Sau đó Fabre đi nhẹ nhàng hơn nữa và cậu thấy một chấm xanh vừa dài vừa nhỏ, đợi cho đến khi chấm xanh không để ý cậu liền đưa tay ra, bụp... Fabre đã bắt được chấm xanh này, cậu bỏ ra thì cậu nhìn thấy chấm xanh đó là một con cào cào có cánh vàng. Fabre nói: thì ra là nó, nó chính là một trong những nhạc công của các loài côn trùng đây. Nhưng hoàng hôn xuống, Fabre nhớ lại lời mẹ cậu nói: "Fabre à, buổi tối ở trong rừng có nhiều chó sói lắm đấy", nghĩ vậy Fabre hốt hoảng mồm miệng luôn kêu: mẹ ơi, cứu Fabre với! ba chân bốn cẳng chạy về nhà, cậu đánh rơi con cào cào trong tay từ lúc nào không biết, chỉ còn lại một con gián. Mẹ Fabre vô cùng lo lắng, bà bảo: Fabre à, mẹ đã dặn con là buổi tối đừng đi chơi xa mà. Mẹ ơi, hôm nay con bắt được một con đang kêu rất to ở ngoài đồng đấy. Một kẻ đang kêu rất to ư? là ai vậy con? bấy giờ Fabre mới thò tay vào túi áo rút ra con gián và cậu nói chính là nó đấy ạ. Mẹ Fabre giật mình: Fabre, chẳng nhẽ con chỉ chơi với lũ sâu bọ vớ vẩn này thôi ư? và thế là tất cả các loài côn trùng mà Fabre bắt được đều chạy mất. Lúc đó bố mẹ của Fabre chưa hiểu rằng côn trùng là người bạn quan trọng nhất trong đời của Fabre.

Rồi một đêm nọ, khi đang ngủ tình cờ Fabre đã nghe được câu chuyện bất hạnh của bố mẹ. Bố mẹ cậu đang lo lắng không biết phải làm thế nào một lúc sau bố Fabre nói: hay là chúng ta gửi Fabre đến nhà ông bà nội ở Marabac. Mẹ Fabre hỏi: để làm gì vậy? Đến đó sẽ không bị thiếu lương thực rồi khi nào chúng ta đỡ vất vả hơn thì lại đón con về. Và thế là Fabre bé nhỏ được gửi đến nhà ông bà nội. Fabre thì cưỡi ngựa còn bố thì đi bộ. Trên đường đi Fabre buồn rầu nói: bố ơi từ nay con sẽ không bắt côn trùng đâu ạ, và con sẽ nghe lời bố mẹ nhưng bố mẹ đừng gửi con đến nhà ông bà nội. Hiểu được nỗi băn khoăn của Fabre bố Fabre nói: Fabre à, nhà ông bà nội nuôi rất nhiều con vật đấy, ông bà còn nuôi mấy con bò, cừu, gà, lợn và cả hai con chó to và dữ nữa. Con chơi với chúng thì sẽ không buồn đâu, con yêu động vật lắm mà. Vâng, con yêu chúng lắm ạ. Còn nữa, ở đó có tiếng kêu rất hay của các loài côn trùng lạ đấy. Nghe đến đây mắt Fabre sáng hẳn lên, cậu nói: ôi tuyệt vời quá, đi thôi nào ngựa ơi! nhanh lên. Cuối cùng thì bố Fabre cũng đuổi kịp, ông nói: ở đó còn có rất nhiều bánh mì, sữa và format đấy. Fabre nói: nhưng tại sao cả nhà mình không đi cùng ạ? hơn nữa con cũng không muốn rời xa bố mẹ. Bố của Fabre rất thương, ông ân cần nói: Fabre à, nếu như cả nhà mình mà đi thì ông bà lại sẽ nghèo như nhà mình vậy đấy con ạ! cuối cùng thì cậu bé Fabre cũng đã hiểu. Bỗng nhiên bố Fabre nói: chúng ta đến nhà ông bà nội rồi đấy. Ồ, nhà ông bà to thật! Fabre nói với vẻ ngưỡng mộ. Ở nhà ông bà nội, Fabre thỉnh thoảng cũng có lúc nhớ bố mẹ nhưng cậu lại quên ngay khi ra đồng chơi với các loài côn trùng. Năm tám tuổi Fabre về nhà vì cậu đã đến tuổi đi học. 

Sau bao nhiêu năm đi học, Fabre thi đỗ vào trường đại học sư phạm Apinong và khoảng vài năm sau anh trở thành giáo viên dạy học ở trường đó. Ở trường Apinong Fabre lại càng chăm chỉ nghiên cứu về các loài côn trùng hơn, có một lần Fabre đang dạy các học trò tập đo từ nhưng các học trò cứ chạy lung tung cuối cùng chúng đến một cái tổ ong và thi nhau hút mật Fabre tò mò hỏi: mấy đứa này đang làm gì thế nhỉ? và anh cũng chạy lại. Một học trò trả lời: thưa thầy, thầy mút vào cái này ạ. Thế là Fabre mút thử và bất ngờ anh nói: ôi ngọt quá, nó cứ tan ra ở đầu lưỡi ấy, Fabre hỏi: các em giấu mật ở đây từ khi nào thế? một học trò trả lời: thưa thầy không phải là chúng em giấu mật đâu ạ mà đó là mật ở tổ ong đấy thầy ạ. Ở cánh đồng này nhiều tổ ong lắm ạ, một học sinh khác tiếp lời và bất ngờ con ong bay về Fabre hỏi: có em nào biết tên của con ong này không? trời ơi! chẳng có ai biết cả, Fabre ngạc nhiên. Bỗng nhiên trong đầu anh vụt lóe lên một ý kiến, anh vội chạy đến cửa hàng sách. Một học sinh thắc mắc: để tìm hiểu tên của một con ong tại sao lại quan trọng thế nhỉ? ở hiệu sách Fare phát hiện ra có cuốn động vật có chân khớp và cuối cùng thì Fabre cũng biết được tên của con ong lúc nãy, tên của loài ong đó là ong hoa. Nhưng nếu mà mua thì Fabre lại hết tiền, làm sao bây giờ? cuối cùng Fabre nghĩ: thôi tạm thời mình cứ mua cuốn sách này trước đi đã rồi về nhà tính sau. Ở nhà khi nghĩ đi nghĩ lại cuối cùng Fabre cũng đã nghĩ ra một cách rất hay: uống nước hai lần thay cho ăn bánh mì. Khi đọc cuốn sách Fabre nói: mình không ngờ rằng có nhiều nhà khoa học nghiên cứu về côn trùng như vậy. 

Về sau tuy gia đình hanh phúc nhưng Fabre vẫn sống trong cảnh nghèo nàn mãi cho đến khi "ngày Fabre ra đời" thì Fabre bắt đầu giàu có và nổi tiếng khắp nơi. Sau đó tác phẩm côn trùng ký của Fabre bắt đầu bán đắt như tôm tươi.

Về cuối đời, Fabre tranh thủ nghiên cứu về loài bọ hung và ông phát hiện ra rằng chúng vẫn chăm chỉ làm việc như xưa chẳng có gì thay đổi cả. Vào năm mà chiến tranh thế giới lần thứ nhất xảy ra, đó cũng là lúc Fabre qua đời thọ 92 tuổi. Trên mộ của ông có khắc một câu nói nổi tiếng của ông: "chết không phải là hết mà bắt đầu bắt đầu cuộc sống mới cao quý hơn"

Jean Henri Fabre, nhà khoa học đã giành cả cuộc đời của mình cho sự nghiệp côn trùng học, ông là tác giả của nhiều tác phẩm lớn lao giành cho việc nghiên cứu côn trùng. Trong những tác phẩm của ông có Côn trùng ký, bộ sách được nhiều bạn đọc yêu thích. Vì thế người ta gọi ông là: cha đẻ của các loài côn trùng.









9:59 PM

Marie Curie

Người phát hiện ra nguyên tố hóa học Radium là Marie Curie, bà là nữ bác học đầu tiên trên thế giới được nhận hai giải Nobel. 

Tên thật của bà là Marie Sklodowska, tuy là em út nhưng sinh ra bà đã rất thông minh vượt trội so với hai chị của mình. Hồi còn bé có lần cô bé Marie đang xem hai chị tập đọc, cô bé thấy họ đọc líu lô, cảm thấy hơi phiền Marie liền bạo dạn bước lên rồi đọc một cách lưu loát. Bố mẹ cô thấy vậy thì hơi ngạc nhiên, họ nói con bé này đúng là thần rồi, tại sao không dạy mà vẫn biết thế này? đợi cho đến khi mẹ của cô bé kiểm tra lại thì mẹ của cô mới biết rằng con của mình xem người khác làm một lần là biết ngay. Còn có một ví dụ khác nói rằng Marie không bị sa đà vào những việc khác, có một lần khi cô bé đang đọc sách trong phòng còn hai chị đang chơi xếp tháp ghế, hai người vừa đùa nghịch vừa la hét nhưng cô bé Marie không hề bận tâm. Mãi cho đến khi tháp ghế bị đổ va vào vai phải của cô bé, Marie mới quay lại sau đó cô bé cầm chiếc ghế lên đi vào phòng khác và tiếp tục đọc sách. Khi Marie lớn cô bắt đầu đi làm gia sư và dạy cho trẻ em nghèo ở trong vùng, trong thời gian này cô đem lòng yêu nhà bác học trẻ Pie Curie và khoảng vài năm sau thì hai người cưới nhau, sau đó sinh hạ được hai cô con gái. Trong khoảng thời gian đó hai vợ chồng nghiên cứu về chất Uranium. Trong lúc này bà Curie đã phát hiện thêm hai chất hóa học mới bà đặt tên cho chúng là Polonium và Radium. Đó cũng là lúc họ nhận được giải Nobel đầu tiên. Nhưng sau đó thì ông Pie chẳng may bị một cỗ xe ngựa đụng phải trên đường đi làm và làm ông thiệt mạng. Khi nghe được tin này thì Marie Curie vô cùng thương xót, bà dành một bản luận án riêng cho Ông. Sau đó bà lại được nhận thêm một giải Nobel nữa. Do tiếp xúc với nhiều chất phóng xạ trong quá trình nghiên cứu và chữa bệnh cho thương binh nên Bà đã nhiễm phải chất phóng xạ và bị bệnh ung thư sau đó Bà qua đời vào năm 1934 ở tuổi 63.

Nhờ những đóng góp to lớn cho khoa học mà Bà được cả thế giới tôn vinh. Nhà vật lý học vĩ đại người Israel tên là Einstein đã từng nói trong các danh nhân mà tôi đã từng gặp chỉ có Marie Curie là người vượt trội hơn hẳn.

10:18 PM

Lá Cờ Tổ Quốc

Lá cờ tung bay phấp phới
Bay lượn rập rờn như cánh chim bay
Lá cờ tung bay phấp phới
Vỗ đi vỗ lại như sóng biển khơi
Cờ đỏ sao vàng cờ Tổ Quốc
Cờ đỏ sao vàng cờ yêu dấu
Trong buổi chào cờ sáng thứ hai.
 

10:02 PM

Qua Hỏa Diệm Sơn

Ngàn non trời đất trải qua bao năm
Đoàn người đi mãi mà không biết mệt
Tây Thiên rất xa không thấy dấu vết
Ngộ Không tiên phong dò đường trước sau

Đến Hỏa Diệm Sơn lửa cháy phừng phừng
Như con rồng lửa không ngừng cháy thiêu
Mượn Quạt Ba Tiêu dập tắt lửa đỏ
Rồng lửa xin hàng liền bay mất tiêu

9:59 PM

Đại Phong Cảnh

Phong cảnh nơi đây thật tuyệt vời
Bao nhiêu du khách đến để tham quan
Egri đại phong cảnh không quên được
Còn có nơi nào đẹp hơn đây?
Núi cao chót vót xuyên qua bầu trời
Đồi núi chập trùng thấp thoáng bóng mây
Trời che phủ cả một vùng đất rộng
Cả một dãy lều của Egimong Mây trời rộng bao la không biên giới
Vùng đất rộng này nổi tiếng muôn nơi.

 Tác giả: Sebru Icano ( một nhân vật trong tác phẩm của "Cuộc chiến của người Egimong" của Lê Minh Hoàng)

9:51 PM

Hồ nước trong gương

Con mắt long lanh
Xuyên qua cây bút
Ô! Kỳ diệu thế.
Một hồ nước trong

Lau sậy um tùm
Cá nhảy tung tăng
Ngày hội dưới nước
Sóng hát vui ghê!

9:34 PM

Alfred Bernhard Nobel



Bạn có biết ai là ông hoàng thuốc nổ không? Đó là Nobel, người phát minh ra thuốc nổ Dynamid. Ông cũng là người đã lập giải Nobel, giải thưởng cao quý nhất thế giới. Ông là con của một gia đình có truyền thống làm nghề kỹ thuật, hồi nhỏ Nobel rất yêu thích thuốc nổ và có một lần cậu đến xưởng của cha chơi, cậu phát hiện ra trong xưởng có rất nhiều thuốc nổ, cậu liền lấy trộm một ít mang về, châm lên thành một đóa hoa lửa tuyệt đẹp trong đêm. Thấy như vậy vẫn chưa đủ thỏa trí tò mò, Nobel liền dốc hết số còn lại bỏ vào trong một cái âu sắt, bỗng nhiên một tiếng nổ bùm xuất hiện. Nobel chạy ra ngoài quần áo nồng nặc mùi thuốc nổ, vì chuyện này mà mẹ cậu đánh cho cậu một trận. Sau khi biết chuyện này Emanuel Nobel, cha của cậu không cho cậu chơi thuốc nổ nữa. Lúc Nobel đến xưởng, công nhân cũng không cho cậu đến gần thuốc nổ. Không thể chơi với thuốc nổ lại khiến cho Nobel có hứng với việc chế tạo chúng. Cậu tìm thấy trên giá sách của bố có một cuốn sách hóa học, trong đó dạy cách phối chế thuốc nổ. Cậu phát hiện ra rằng thuốc nổ được chế tạo từ diêm tiêu, than củi và lưu huỳnh. Cậu lấy được một ít lưu huỳnh ở trong hộp diêm của mình, một ít than củi ở trong phòng sưởi ấm dự trữ, đến bây giờ chỉ có diêm tiêu là khó kiếm, cậu nghĩ tới xưởng của cha. Một hôm, cậu liền bí mật đến xưởng rồi kiếm được bình Kali Nitrat rồi vụng trộm một ít đem về. Sau đó Nobel trộn ba thứ này lại với nhau và cuối cùng nó đã trở thành thuốc nổ. Việc làm này đối với một đứa trẻ mà nói thì thật là phi thường! 

Còn có một ví dụ khác, khi Nobel lớn anh nhớ đến chuyện hai bố con anh gặp hai vị giáo sư, một vị là giáo sư Sinin, vị còn lại là tiến sỹ động vật học Yuri Trapp. Sinin mìm cười lấy ra một cái bình nhỏ Nobel thấy vậy liền buột miệng nói: đó có phải là chất Nitroglycerine không ạ? Hai vị tiến sỹ nghe vậy thì phát hoảng, trời ơi thật hay mơ đây? một người hỏi, một người khác nói: thật không đơn giản, từ trước đến nay đa số những người biết đến Nitroglycerine chỉ đếm bằng đầu ngón tay thôi. Nghĩ đến chuyện này Nobel liền chế tạo ra một loại thuốc nổ trong đó có 
Nitronglycerine. Một hôm Nobel châm lửa vào ngòi nổ sau đó anh quăng hộp thuốc nổ xuống nước và chờ xem điều gì sẽ xảy ra, một tiếng nổ bùm rất to phát ra, hai người anh của Nobel là Robert và Robic giật mình còn Nobel thì nhảy tưng tưng, anh vừa nhảy vừa hát: thành công rồi! thành công rồi! anh Robert nói: chúc mừng em Nobel! thế là lịch sử của thuốc nổ đã sang trang mới rồi! Nobel khiêm tốn nói: nhưng mà bây giờ mới chỉ là bước đầu thôi anh ạ!


Nhờ có phát minh thuốc nổ mà Nobel đã kiếm được rất nhiều tiền nhưng cũng có một việc khiến cho Ông đau lòng là: người ta sử dụng thuốc nổ trong chiến tranh. Trước khi mất Ông đã viết một bản di chúc bất hủ là dành toàn bộ số tiền cho các hoạt động nghiên cứu khoa học, văn học nghệ thuật, kinh tế và hòa bình. Khi Ông qua đời, đó cũng là lúc giải Nobel được công bố trên toàn thế giới. 

Theo ý nguyện của Ông thì giải Nobel được giành cho những lĩnh vực sau: văn học, vật lý, hóa học, sinh học và y học, kinh tế học và hoạt động hòa bình. Câu nói nổi tiếng của Ông là: đừng có coi thường hòa bình!

10:02 PM

Charles Darwin

Darwin là nhà sinh vật học vĩ đại của nước Anh, Ông đã đóng góp rất nhiều công trình lớn lao cho nhân loại. Ông cũng là người phát hiện ra rằng mọi sinh vật đều không phải do Chúa sáng tạo ra mà được tiến hóa dần dần.

Trong cuộc đời của Ông, Ông đã trải qua một chuyến phiêu lưu thú vị trên tàu Beagle, trong thời gian này, Ông đã nghiên cứu được rất nhiều loài sinh vật quý hiếm mà Nước Anh không có. Câu chuyện này xuất phát từ khi Dawin nhận được thư của giáo sư Henslow, Giáo sư được cử đi nhưng vì vợ của ông ấy mới sinh bé đầu lòng cho nên ông ấy không thể đi được vì thế Henslow đã chọn ra Darwin là người có đủ can đảm và dũng khí để tham gia vào cuộc hành trình đó. Cuộc hành trình này kéo dài đúng 5 năm, trong chuyến phiêu lưu thú vị này con tàu đã đi qua nước Newzeland tham quan thổ dân Maori và Tahti, họ còn đi qua nước Úc, ngoài ra họ còn đi vòng quanh vùng xích đạo. Trong quá trình nghiên cứu này Ông đã tìm được một hóa thạch của một loài lười khổng lồ tên là Megathireum và sau đó Darwin gửi mẩu hóa thạch này cho giáo sư Henslow. Ngoài ra Darwin còn phát hiện ra rằng không phải tất cả san hô đều sống ở dưới biển mà có cả những rặng san hô đã trèo lên tận vách núi. Khi con tàu đi qua quần đảo Gapalagos ông còn nghiên cứu v những loài động vật như thằn lằn, rùa khổng lồ và chim sẻ. Chim sẻ là loài động vật đã giúp Darwin đi sâu hơn vào thuyết tiến hóa. 

Còn có một ví dụ khác, sau khi kết hôn Darwin băn khoăn vì chuyện những loài động vật di trú vào rừng có bị tuyệt chủng hay không, vì chuyện này Darwin đã nghĩ ra một giả thuyết: ví dụ một loài khỉ di trú vào trong rừng sâu, trong rừng có hai loại quả, một rất ngon và mềm mọc ở trên cây cao còn loại quả kia thì mọc sát ở dưới đất có vỏ cứng và khó ăn, lũ khỉ do thân hình nặng nề, chậm chạp nên không trèo được trên cây đành phải ăn quả cứng ở dưới đất chính vì chuyện này đã thay đổi một số loài khỉ, một số con đã biến thành thân hình nhỏ gọn, nhanh nhẹn để được ăn quả ở trên cây, số khác thì sinh ra có hàm răng chắc khỏe nên ăn được những quả cứng mọc ở dưới đất, những con còn lại không ăn được quả trên cây cũng không nhai được quả dưới đất nên dần dần đói mà chết. Đến đây Darwin reo lên: đúng rồi, chính xác là như vậy!

Về cuối đời, Darwin tranh thủ nghiên cứu về cây nắp ấm ăn thịt côn trùng và loài giun. Đó cũng là lúc ông cho xuất bản cuốn : Nguồn gốc muôn loài nhưng cuốn sách này lại bị rất nhiều người phản đối vì họ cho rằng vạn vật đều là do Chúa sáng tạo ra chứ không phải là được tiến hóa trong một thời gian dài nhưng ngược lại còn có rất nhiều nhà khoa học ủng hộ cho quan điểm của Darwin như Huxley, Hooker, Lyell, Grey...

Tháng tư năm 1882 do mắc phải bệnh tim nên Charles Robert Darwin đã không thể chống chọi được và đã ra đi mãi mãi ở tuổi 73. Ông được an táng tại Westminster Abbey tại London cùng với những danh nhân vĩ đại như Newton.






10:25 PM

Einstein

Eisntein là một nhà khoa học vĩ đại, ông đã đóng góp được cho nhân loại rất nhiều công trình khoa học lớn lao trong đó có thuyết tương đối, một học thuyết vĩ đại mà ngay từ khi mới xuất hiện đã làm chấn động giới khoa học trên toàn thế giới. Cũng nhờ công trình nổi tiếng này mà ông đã nhận được giải Nobel vật lý.
Thủa nhỏ Einstein là một cậu bé nhút nhát và luôn bị bạn bè châm chọc, lúc đó cậu còn chưa biết khoa học là gì, cho đến một hôm cậu bị ốm rất nặng, sốt rất cao. Lúc đó chú của Eisntein đến thăm cậu và tặng cậu một chiếc la bàn. Nhờ có chiếc la bàn này mà Eistein mới khỏi bệnh, đó cũng là lúc niềm yêu thích khoa học được gợi lên trong tâm trí của cậu bé. Sau đó Einstein vào học ở trường Trung học phổ thông Pavia. Những môn học ở đấy chán ngắt đối với một cậu bé như Einstein cho đến khi cậu bé được gặp thầy giáo Talmud. Eisntein hỏi thầy: thưa thầy tại sao cái môn này lại được gọi là đại số ạ ? Thầy Talmud giải thích: đại số xuất phát từ con số x tức là thuật toán ma quỷ. Nghe xong Einstein rất ngạc nhiên, có lần Einstein đã bỏ ra ba tháng trời để nghiên cứu định luật Pithagoras sau đó cậu khoe với thầy Talmud. Thầy Talmud rất ngạc nhiên vì chuyện này. Sau khi tốt nghiệp trường trung học phổ thông Pavia, Einstein chuyển đến Milan ở Ý và sau đó cậu thi vào trường đại học bách khoa Zurich ở Thụy Sỹ nhưng bị trượt. Thầy hiệu trưởng của trường nói rằng: em hãy học thêm một năm nữa ở trường trung học Arau rồi hẵng quay lại đây. Nghe đến đây, Einstein sửng sốt: trung học ư? Đó là trường quân sự chứ không phải là trường học. Thầy hiệu trưởng bảo: ha ha Einstein, tôi hiểu vì sao mặt em lại căng thẳng như thế rồi. Dừng một chút, thầy nói tiếp: hệ thống trường học ở Zurich rất khác biệt so với trường học ở Munich, nếu ở Munich gò bó, ép buộc thì ở Zurich giáo dục theo ý thức tự do, em cứ đến đó học thì sẽ biết thôi. Và thế là Einstein vào trường trung học phổ thông Arau. Đúng như lời của thầy hiệu trưởng, khác với Munich, ở Zurich học sinh có tự nghiên cứu và thảo luận một cách thoải mái với nhau. Sau khi Einstein tốt nghiệp trường trung học phổ thông Arau, cậu tiếp tục vào trường đại học Zurich. Nhưng khi Einstein ra trường anh không tìm kiếm được nơi nào để làm việc, anh hỏi một giáo sư: thưa giáo sư, tại sao không ai giới thiệu việc làm cho em vậy ạ? ngừng một chút Einstein nghĩ: chắc là người ta không thích kiểu tóc của mình rồi. Anh nói hay là em đổi kiểu tóc  nhé! Giáo sư nói: cái đó thì em biết rõ rồi đấy. Ngay cả việc gia sư khó khăn lắm mới kiếm được cũng bị mất. Lúc đó Einstein chưa hiểu được vì anh là người Do Thái, điều đó đã cản trở con đường của nhà bác học tương lai. Cho đến khi Einstein được bạn học là Grossman giới thiệu đến làm ở một cục sáng chế thì việc phân biệt này mới chấm dứt. Khi đó anh đã lập gia đình và sinh được hai đứa con trai đặt tên là Hans Albert và Albec Albert. Sau đó Einstein trở thành giáo sư vật lý ở một trường đại học của Đức. Có một lần khi ông nói chuyện với lãnh sự của nước Đức, hai người đang nói về giáo sư Mark Franker và thủ tướng Hitler, tình cờ lãnh sự nổi giận: thưa tiến sĩ, ngài đừng có mà xúc phạm thủ tướng. Hai người cãi nhau rất dữ dội sau đó Eistein nói: tôi sẽ không bao giờ trở lại nước Đức, một đất nước phân biệt chủng tộc một cách thái quá. Tôi sẽ đi Bỉ! Đó cũng là lúc ông nhận được giải thưởng Nobel vật lý. Sau đó ông rới Đức đi Bỉ nhưng vì một sự kiện trục trặc ở Bỉ cho nên ông lại sang Mỹ. Lúc đó chiến tranh thế giới thứ hai bùng nổ và bom nguyên tử radium ra đời. Ngay lập tức Einstein đã viết một bức thư cho tổng thống Rusovel của Mỹ để ngăn cản loại bom cực mạnh này.

8:52 PM

Edison

Edison là một nhà khoa học lừng danh của Bắc Mỹ, là vua của các phát minh. Thủa nhỏ, cậu bé Edison rất hứng thú về thế giới tự nhiên nhưng cũng có lần Edison gặp phải vận đen, ví dụ: Edison và một người bạn ngồi chơi ở dưới gốc cây, cậu bạn nhìn lên trời và nói: chim sướng nhỉ, được bay lượn thỏa thích trên bầu trời. Nghe vậy, Edison nói: con người cũng có thể bay được đấy. Quả khinh khí cầu bay được là nhờ nó có không khí và khí đốt thôi, cậu là trợ lý của tớ nên tớ sẽ làm cho cậu toại nguyện, chờ tớ một chút nhé, tớ về lấy cái này đã. Một lúc sau Edison chạy ra trên tay cậu cầm một bình a xít, cậu hỏi: Mikaen, cậu muốn bay lên trời phải không? Muốn, nhưng mà làm sao để bay được? Edsion trả lời: đây là a xít, uống vào sẽ bay được thôi. Mikaen hỏi: uống thuốc này vào sẽ biến thành siêu nhân ư? Đúng vậy. Nhưng nếu uống vào rồi sẽ không xuống mặt đất được nữa thì sao? Edison trả lời một cách rất tự tin: Ồ cái này thì không có gì khó, chỉ cần nhè há miệng nhổ ra thế là xong. Cậu làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra vậy nhưng khi Mikaen uống vào cậu ta bắt đầu thấy đau bụng, sau đó cậu ta gào thét: ôi bụng tôi, tôi chết mất thôi! và sau đó cậu ta lăn quằn quại trên sườn đồi. Edison vội giữ bạn lại và nói: chịu đựng một chút, bay được bây giờ. Chim cũng phải chịu đau như thế này thì mới bay được à? Edison bối rối, chỉ còn cách chạy về gọi mẹ mà thôi. Suýt nữa thì cậu bạn này mất mạng. Vì chuyện này mà bố Edison đánh cho cậu một trận.
Còn có một ví dụ khác, một hôm bỗng nhiên nhà kho bị cháy mọi người đều hốt hoảng tìm cách dập lửa, bố Edison nghe thấy tiếng cháy thì tức giận hỏi: hả đứa nào đốt đấy? lúc đó Edison vội ló mặt và nói: bố ơi, con xin lỗi ạ! đó là do con đánh diêm thôi. Con đánh diêm? một người hàng xóm nói: tôi đã bảo là nó bị viêm não rồi mà, một người khác tiếp lời: căn bệnh đó quái ác thật. 
Nhưng cũng có lúc Edison giúp đỡ mọi người, ví dụ như: khi ông phát minh ra bóng đèn, mọi người kéo nhau đến xem, có một bà cụ phải đi bộ 12 cây số đến nơi bà mệt quá ngồi bệt xuống đất tay không ngừng đấm lưng thùm thụp. Lúc ấy, Edison chợt đi qua, ông dừng lại và hỏi xem bà cụ có chuyện gì, bà cụ nói: ôi trời ơi, giá như ông Edison làm một chiếc xe độc đáo nhỉ, Edison hỏi: thưa cụ, tôi tưởng vẫn có xe ngựa chở khách chứ? bà cụ nói: đi xe ấy thì chết mất, già muốn có một chiếc xe không cần ngựa kéo mà lại thật êm. Nghe bà cụ nói vậy, một ý nghĩ chợt vụt lóe lên trong đầu Edison, ông reo lên: cụ ơi, tôi là Edison đây, nhờ cụ nói mà bây giờ tôi nghĩ ra được một chiếc xe chạy bằng dòng điện đấy. Bà cụ ngạc nhiên khi thấy nhà bác học cũng bình thường như những người dân. Bà nói: cám ơn ông nhưng ông phải làm nhanh lên nhé kẻo tuổi già chẳng được bao lâu đâu. Đã đến ngày thử chiếc xe điện, tất cả mọi người đều đăng ký, Edison nói với bà cụ: cụ ơi tôi giữ đúng lời hứa với cụ rồi nhé! Cảm ơn ông, quý hóa quá! Đó chính là một trong những phát minh độc đáo của Edison. Xe điện là môt chiếc xe mà tôi-Lê Minh Hoàng đã từng được đi. 
Cũng có một ví dụ buồn cười khi Edsion vẽ sơ đồ thiết kế máy ghi âm, trợ lý của ông hỏi: máy gì đây ạ? Máy biết nói, đừng ngạc nhiên. Sao cơ? máy biết nói? Một người khác nói: liệu mình có nghe nhầm không đây? thật hay mơ vậy nhỉ? Sau khi làm xong, Edison hỏi: nào kiểm tra xem nhé! Tất cả các đồng nghiệp đều ngạc nhiên khi nghe ông hát một câu vô lý: cho con ngồi sủa trên miệng nồi. Trợ lý của ông hỏi: sao chó con lại ngồi sủa trên miệng nồi? Edison nói: sẽ tốt thôi... và ông vặn chiếc máy, chiếc máy hát đúng giọng của ông. Các nhân viên giật mình, đúng giọng của Sếp! Quỷ thần ơi! Sau đó các trợ lý đều run rẩy: Sếp thật đáng sợ! Sếp là nhà ảo thuật à?





9:21 PM

Câu đố 7

Hình lập phương xinh xắn
Nhưng lạnh lắm bạn ơi!
Chớ có đụng vào nhé
Kẻo tay rên hừ hừ

                          Là gì?

Trả lời: băng

9:18 PM

Câu đố 6

Vết nứt chạy đâu mất rồi
Đến khi ráp lại thì vừa như in

                               Là gì?


Trả lời: nước, lửa, mây

10:54 PM

Những câu chuyện hay và Tác giả

1Tây Du Ký-Ngô Thừa Ân-Trung Quốc

2Tam Quốc Diễn Nghĩa-La Quán Trung-Trung Quốc

3Thủy Hử-Thi Nại Am-Trung Quốc

4Hai Vạn Dặm Dưới Đáy Biển-Jules Verne-Mỹ

5Phù Thủy Xứ OZ-Lyman Frank Baum-Mỹ

6Thần Thoại Hy Lạp-Nhiều Tác Giả-Hy Lạp

7Nghìn Lẻ Một Đêm-Nhiều Tác Giả-Ả Rập

8Đảo Giấu Vàng-Robert Louis Stevenson-Scotland

9Robinson Crusoe-Daniel Defoe-Anh

10 Dế Mèn Phiêu Lưu Ký-Tô Hoài-Việt Nam

8:52 PM

Tả về cảnh biển


Mỗi khi ra biển chơi, em thấy bãi biển chật ních cả người, những con tàu đang ra khơi đánh cá, mặt trời chiếu những tia nắng xuống mặt biển làm cho biển ấm áp hơn. Sóng biển thì nhấp nha nhấp nhô. Trên bầu trời,đàn hải   âu đang chao lượn, có con sà sát vào mặt biển như muốn chơi đùa với sóng, những đám mây tím hồng đang bồng bềnh trôi. Em rất yêu biển vì biển mang lại nguồn hải sản  quý và không khí trong lành. 

8:59 PM

Sơn Tinh, Thủy Tinh

Phần 1

Sơn Tinh-Thủy Tinh: thưa Hùng Vương, chúng con đến đây để cầu hôn Mỵ Nương.

Vua Hùng: các ngươi là ai?

Sơn Tinh: thưa Hùng Vương, con là Sơn Tinh, vua miền non cao.

Thủy Tinh: còn con là Thủy Tinh, chúa vùng nước thẳm.

Vua Hùng: nếu vậy thì các ngươi hãy trổ tài đi.

Thủy Tinh: Acra ma la tan si ba!
Sơn Tinh: Hacram tan ô si ba lu!

Vua Hùng: !!! (đóng băng )


Sơn Tinh-Thủy Tinh: hả?


Sơn Tinh và Thủy Tinh khiêng Vua Hùng vào tủ lạnh.

Vua Hùng: hãy cho ta vào lò nướng.
Sơn Tinh-Thủy Tinh: yes sir eight!
Vua Hùng: ta đâu có biết tiếng Anh đâu? mà này nếu  các người bỏ ta vào lò nướng thì ta thành miếng thịt nướng à?
Sơn Tinh-Thủy Tinh: ha ha ha!
Vua Hùng: ngày mai ai mang voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa chín hồng mao thì ta sẽ khuyến mãi Mị Nương cho, miễn phí đấy.

Ngày hôm sau:


Vua Hùng: tèn ten ten ten, tèn tén tèn ten, tèn ten ten tén ten ten ten ten ten tèn. 

Vua Hùng: rất tiếc, Thủy Tinh, ngươi đã đến quá muộn rồi, hãy về ăn rùa KFC đi ! 
Thủy Tinh: aya, Ra gao si me, tấn công bằng lũ lụt!
Vua Hùng: Thủy Tinh, ngươi, ngươi...
Sơn Tinh: hừ, Thủy Tinh, ngươi dám gây lũ lụt khắp nơi sao? Ha cram tan si ba ô lu. Sơn Tinh ném đất đá và mì tôm xuống nước nhưng không ngờ đất đá lại rơi trúng vào thường dân còn mì tôm thì lại rơi vào miệng của ba ba, thuồng luồng. 
Sơn Tinh: grừ! Ta đọc ngược thần chú rồi, phải đọc lại thôi vất vả quá, hic hic. Sơn Tinh lấy áo lau nước mắt. Ha cram tan ô si ba lu. Bỗng nhiên đất đá ở đâu bay  tới tấp vào miệng ba ba thuồng luồng, bọn chúng cứ tưởng mì tôm nên há miệng ra đớp tới tấp.
Thủy Tinh: ôi chết tôi rồi, sao dưới nước toàn thấy răng khủa thế này? Stop mau!

Sơn Tinh và Vua Hùng thấy vậy cười ngặt nghẽo. 

Thủy Tinh: có gì mà cười hả? Không đời nào, Sơn Tinh! 
Vua Hùng: a a a! 
Vua Hùng bỗng nhiên biến mất.
Sơn Tinh: ya, Kít ítítitít! Tấn công!
Thủy Tinh: ối!
Hết phần 1
Phần 2
Thủy Tinh: trả Mị Nương cho ta!
Sơn Tinh: không! Ta đã đưa Mị Nương về trước rồi.
Thủy Tinh lăn ra đất khóc nhè.
Sơn Tinh: đánh nhau mà lại khóc nhè như vậy à?
Hết 



8:46 PM

CUỘC CHIẾN TRANH CỦA NHỮNG NGƯỜI EGIMONG (tiếp theo)


TẬP 2:
MỤ PHÙ THỦY ĐỘC ÁC
Secbru cứ đi sâu mãi, sâu tít vào trong thì anh mới biết cái hố đó là một cái hang. Bỗng nhiên anh nghe thấy một tiếng: hù! Anh quay đầu lại nhìn thì hóa ra đó là một mụ phù thủy. Khuôn mặt bà ta trông thật ghê gớm với một cái mũi xanh lè và nhọn hoắt lại còn quặp lên trông hệt như cái sừng con tê giác, còn cặp mắt của bà ta thì sâu hoắm, một bên thì đỏ lừ như lửa còn bên kia thì trắng ởn trông thật kinh dị. Secbru rất sợ, nhưng anh đã cố gắng lấy lại can đảm. Anh vung gươm lên chém tới tấp, mụ phù thủy lại càng tiến lại gần hơn. Anh tập trung hết sức lực của mình chém một nhát trúng đầu mụ phù thủy nhưng lạ chưa, mụ phù thủy lại biến thành một con rắn rất ghê gớm, nó cứ đuổi theo anh và toàn than nó bốc ra một mùi hôi thối, cái lưỡi thì rất dài, mình của nó phải to bằng bốn ngôi nhà hai tầng. Secbru liền quát:
-         Hãy xem tuyệt chiêu của ta đây! Nói rồi chàng liền phi thanh gươm của mình vào cái miệng rộng ngoác và đen sì của nó, con rắn liền ngoạm lấy và cắn nát thanh gươm


8:39 PM

CUỘC CHIẾN TRANH CỦA NHỮNG NGƯỜI EGIMONG

PHẦN I:NHỮNG NĂM THÁNG ĐẦU TIÊN
TẬP 1: 
TAI HỌA TRÊN ĐẤT NƯỚC EGRI
Chuyện kể rằng, ở đất nước Egri năm 1861 xuất hiện một người khổng lồ chín đầu. Người khổng lồ này cứ bạ đâu là giết đấy. Dân chúng rất lo sợ. Khi biết chuyện này, Agrispa – Tộc trưởng của bộ tộc Egimong đã cho thấy người khổng lồ mà ông phát hiện được là một trong những quái vật Franston. Ông đã hỏi:
- Ai dám đi giết bọn Franston ? Nếu làm được thì sẽ được trọng thưởng.
Không ai dám đi cả vì họ biết rằng giết bọn Franston không phải là chuyện dễ. Hơn nữa, chúng còn có một quả cầu ma thuật giấu rất kín đáo, ai nhìn vào nó đều sẽ biến thành đá và không bao giờ có thể trở lại hình dáng ban đầu nữa. Duy nhất chỉ có một người dám làm điều này, đó chính là Secbru. Anh là một chiến binh dũng cảm nhất trong bộ tộc. Từ nhỏ, đã có lần anh gặp hai tên cướp định xông vào nhà mình,  không chần chừ, Secbru lấy luôn một cây gậy, đập chúng chết. Sau khi nghe xong câu chuyện, mọi người đều rất thán phục anh.
      Sau đó, Secbru lên đường. Mọi người từ biệt anh và tặng anh rất nhiều quà trước khi anh đi. Trên đường, anh gặp một bà tiên. Bà tiên hỏi:
- Anh đi đâu đấy?
     Secbru trả lời:
- Thưa bà, tôi đi tìm hang của bọn Franston để tiêu diệt tên khổng lồ chín đầu.
Bà tiên hỏi tiếp: 
- Thế anh có phải là Secbru, chiến binh dũng cảm nhất trong bộ tộc Egimong phải không?
Secbru trả lời: 
- Dạ thưa bà, vâng ạ!  
Bà tiên lại hỏi: thế anh có biết từ Egimong đến Franston cách bao xa không? 
Secbru lại trả lời tiếp:
- Thưa bà, không ạ!
Bà tiên nói:
- Anh cứ đi, chừng nào nhìn thấy một cái hang ở tít trong rừng sâu mà được một tảng đá lấp và bịt kín miệng hang lại thì anh kêu lên một tiếng: “a sơ ta cram răng hua tan” rồi khi đó anh sẽ vào được ngay. Trước khi đi, ta tặng anh thanh kiếm, tấm khiên và bộ quần áo giáp tàng hình. Anh có thể để thanh kiếm xuống khi anh mỏi tay nhưng anh không được cởi bộ quần áo giáp ra, bởi vì nếu làm như vậy thì anh sẽ chết đấy! Thôi tôi nói thế đã đủ rồi, chúc anh lên đường bình an vô sự.
Secbru mặc bộ quần áo giáp vào, tra kiếm vào bao và khoác tấm khiên lên vai, từ biệt bà tiên rồi lên đường. Anh đi vào rừng sâu mãi, rất sâu khi anh đến một cái hang có một tảng đá bịt kín miệng nó thì anh nhớ lại lời của bà tiên. Anh đọc câu thần chú: “ a sơ ta cram răng hua tan”.Lập tức tảng đá rời ra khỏi miệng hang, Secbru liền đi vào một cách dễ dàng. Đầu tiên anh lấy một sợi dây thừng trong túi, buộc chặt vào một cái que cắm xuống lòng đất rồi anh từ từ trèo xuống nhưng nó vẫn chưa chạm đất. Bấy giờ Secbru lấy một sợi dây thừng khác trong túi ra, anh buộc nó lại với sợi dây kia và tụt xuống tiếp. Cuối cùng thì anh cũng đã xuống đến nơi. Lúc đó anh lại nghe thấy tiếng bà tiên văng vẳng ở bên tai: ta quên một thứ này, Otom vị thần trên đỉnh núi Khegri đã cho ta một vốc gạo và dặn Secbru phải có thứ này, nếu như anh ấy mà lấy sợi dây xích ra thì anh ấy cũng phải xiết cổ tên khổng lồ bằng chính sợi dây đó nhưng phải có thứ gì đó để đè chết hắn, nếu không hắn sẽ thoát sợi dây xích một cách dễ dàng. Vì vậy, ngươi hãy lấy vốc gạo này và đưa cho anh ta nếu không thì anh sẽ bị chết trong tay hắn. Vốc gạo này có tác dụng là khi anh rải xuống, những hạt gạo sẽ biến thành những tảng đá khổng lồ như hắn và sẽ đè chết hắn thôi. Secbru cảm ơn bà tiên và nhận lấy vốc gạo đó, khi đó bà tiên liền biến mất trong chớp mắt. Bây giờ thì Secbru không phải lo sợ gì nữa. Anh bắt đầu chiến đấu với tên khổng lồ. Anh vung gươm lên chém tới tấp, tên khổng lồ giơ quả cầu ma thuật ra nhưng lạ chưa? Secbru không bị biến thành đá, tên khổng lồ tức giận quát:  
- Tên kia! Sao  ngươi lại không bị chết trong tay ta? Secbru không trả lời, bấy giờ hắn mới kêu lên một tiếng vang cả trời đất: nói mau, nếu không thì ngươi sẽ chết thật đấy, có nói không hả? không thì ngươi hãy xem sức mạnh của ta đây! Secbru tiến lại gần hắn và nói ngươi không thể biết được đâu, đây là một bí mật rất lớn của ta và Otom. Nói rồi, anh rải gạo xuống đất. 
- Những hạt gạo này thật kì diệu làm sao! 
Secbru thốt lên. Quả là đúng y như lời bà tiên nói. Lập tức chúng đã biến thành những tảng đá khổng lồ, một vòng vây đá khổng lồ. Hắn ta  không tài nào mà thoát ra được. Một lúc sau, những tảng đá này đã đè lên người hắn .Hắn ta kêu lên một tiếng rồi chết ngay. 
Secbru càng tiến sâu vào trong hang thì anh gặp một con bọ cạp khổng lồ. Nó có tám cái càng, một mắt và có cả cặp sừng trâu nhọn hoắt trên đầu. 
Quái vật bọ cạp xông ra định tấn công anh, không hề nao núng, Secbru rút phắt thanh đoản đao trong túi ra, chém bên phải rồi chém bên trái , chém đằng trước rồi chém đằng sau. Nhưng con quái vật đều tránh được cả. Lưỡi đao của Secbru chỉ chém được vào đất đá. Anh cầu xin Otom để ông cho anh sức mạnh. Ông bảo:
- Thôi được, ta sẽ giúp anh.
Ông thì thầm vào tai anh điều gì đó. Thế rồi, ông lui về trời. Secbru lấy một hòn đá và hai cục đất ném về phía con quái vật và miệng lẩm bẩm một câu thần chú. Con quái vật rít lên một tiếng và tan thành nước. Thật may cho Secbru. Lúc ấy anh đang rất khát , anh liền lấy ngay cái bình nước trong túi ra và múc lấy nước đó để uống. Uống xong anh thấy mình khỏe khoắn hơn rất nhiều.Anh càng đi sâu vào trong hang thì càng nhiều quái vật hơn. Nhưng anh không hề sợ hãi mà anh tìm cách để tiêu diệt bởi vì anh không chỉ dũng mãnh như hổ mà còn rất thông minh, nhanh nhẹn và khéo léo. Khi đã tiêu diệt xong thì anh trở về bộ tộc. 
Agrispa không chỉ hết lời khen ngợi anh mà còn thưởng cho anh 100 Fron. Fron có nghĩa là đơn vị tiền nước Egri. Lúc đó, 1 Fron mua được 30 bao gạo.
Secbru ra chợ mua liền 5 bao gạo, 5 bao muối và 5 bao đường rồi trở về làng phân phát cho những người nghèo đói. Những người nghèo đói được Secbru phân phát đều rất cảm động trước tấm lòng nhân hậu của anh. Ngay cả Otom cũng rất vui. Người hài lòng vì anh đã làm được việc tốt. 
Ngày hôm sau, Hacon, thần mây chạy đến nói với Otom:
- Đại ca, theo đệ nghĩ thì còn một việc Secbru phải làm.
Otom hỏi:
- Việc gì vậy?
Hacon trả lời:
- Có một khu rừng với những cái cây đầy gai, ai mà đi qua chỗ đó thì những cái cây này sẽ quấn lại và nhấc bổng người đó lên, nó thít chặt lại khiến người ta nghẹt thở đến chết. Từ trước đến nay chưa từng có ai thoát khỏi cái chết khi đặt chân đến khu rừng này. Nó nằm ở phía Tây của làng người Egimong. 
Thế rồi họ bàn bạc với nhau rồi quyết định gặp Secbru để giao nhiệm vụ mới đó là phải tiêu diệt cây giết người đó.
Sau khi bàn bạc xong, họ xuống trần gian gặp Secbru:
- Ta có một nhiệm vụ mới để giao cho ngươi, đó là tiêu diệt cây giết người. 
Secbru hỏi:
- Vì sao ông lại đưa ra nhiệm vụ này?
Otom trả lời:
- Ta đã bàn bạc với em trai ta, là Hacon, thần mây đã nhất  trí  giao cho ngươi nhiệm vụ này.
Secbru hỏi tiếp:
- Thưa thần Otom, những cái cây bắt người này ở đâu?
- Chúng ở trong khu rừng phía tây cạnh làng của  những người Egimong.
Secbru  vui vẻ chấp nhận nhiệm vụ này. Anh lên đường. Otom động viên:
- Anh đừng lo lắng, dù sao anh cũng được ta bảo vệ mà!
Khi tới nơi, Secbru gặp cái cây đầu tiên. Nó đang giơ hai tay ra thì anh vung rìu lên chặt phăng cành cây. Anh đi vào sâu hơn, thì anh gặp một cái cây khác. Nó nhấc bổng anh lên, rồi từ từ khoanh tay lại. Anh cũng vung rìu lên chặt đứt hai cành này. Anh càng đi sâu, càng gặp nhiều cây hơn. Nhưng anh không hề nao núng. Anh cũng chặt nốt những cái cây đó. Cuối cùng thì anh cũng đã hoàn thành nhiệm vụ này. `  Lại nói đến những tên Franston, sau khi tên khổng lồ bị giết chết, chúng vô cùng tức giận cho dù chúng đã bị bắt và bị Secbru giết chết. Nhưng các bạn có biết vì sao chúng lại có thể tức giận được không? Đó là vì chúng đã sống lại đấy. Chúng trốn ra ngoài và            trở về hang. Sau đó, chúng chuẩn bị rất nhiều tàu thuyền, cung tên, đao, kiếm, giáo, thương, rìu, gươm … để tấn công những người Egimong. Chuyện  này đã bị Secbru phát hiện ra. Đó là khi anh đang đi săn trong rừng, tình cờ anh thấy mấy tên Franston đang rèn vũ khí trong hang.  Secbru vội vã chạy về báo cho mọi người biết. Anh kêu gọi mọi người chuẩn bị vũ khí sẵn sàng chiến đấu với bọn chúng. Hai bên xông ra và chiến đấu rất ác liệt và có rất nhiều chiến binh chết nhưng Secbru thì không bởi vì anh lúc nào cũng được Otom bảo vệ. Thấy Secbru không chết trong tay mình, những tên Franston không kiềm chế được bởi vì bộ não của chúng như đang bị một ngọn lửa thiêu đốt. Bây giờ thì chúng không biết phải chỉ huy đoàn quân làm sao để cho có sức mạnh. Tranh thủ lúc đó Secbru và mọi người xông lên, những tên Franston chết hàng loạt chỉ còn lại một số. Những tên còn sống sót thì sợ mình cũng bị giết theo cho nên chúng không dám chiến đấu nữa mà bỏ chạy về hang. Secbru nói: các ngươi đừng hòng đến đây nữa vì dù sao các ngươi cũng bị đánh cho tan tác rồi. Những tên Franston chờ có ngày được trả thù lần thứ hai, lần này là chúng không thể đánh bại được những người Egimong tuy không giàu mạnh như bọn chúng nhưng họ  lại rất giàu trí nhớ và trí thông minh. Trong đó người giàu trí nhớ và trí thông minh nhất chính là Secbru, anh không bao giờ quên bất cứ thứ  gì mình đã học được. Lần thứ hai đã đến, những tên Franston rất vui mừng vì được trả thù lần này nên chúng rất hung hăng. Trận chiến đã bắt đầu, và đang ở trước những con mắt sôi sục cằm thù của những chiến binh Egimong, họ dũng cảm xong lên và tiêu diệt bọn Franston. 
      Đây là lần đầu bọn chúng bị thất bại nặng nề, trước sự tấn công như vũ bão của bộ tộc Egimong. Chúng chỉ mong sao có một ngày chiến thắng được bọn họ. Và hôm nay là trận chiến thứ ba của hai phe. Trận chiến này được chiến đấu ở biển Ategra, đó là biển lớn nhất trong nước Egri. Thuyền của địch đi trước, còn thuyền của Egimong đi sau. Khi thuyền của Egimong bị bỏ lùi lại, Agrispa ra hiệu phải vượt lên nhanh  hơn địch và tấn công đến mức không được để cho một tên nào sống sót, các chiến binh nghe lời nhưng thuyền của những tên Franston nhanh quá cho nên họ  không tài nào đuổi kịp. Agrispa quát lớn: vượt nhanh hơn nữa! Vượt nhanh đến nỗi thuyền vọt lên trước thuyền của địch. Secbru nói: tuân lệnh! Rồi anh bảo mọi người phải làm thế này, thế kia như trong lời nói của Agrispa. Cuối cùng thì những tên Franston cũng đã bị mọi người dìm xuống dưới đáy biển sâu. Agrispa nói với mọi người rằng: hôm nay các ngươi làm thế là rất tốt, ta tặng cho mỗi người một thanh đao. Riêng Secbru có công nhắc mọi người cho nên ta tặng thêm cho ngươi một thanh bảo kiếm. Lại nói đến chuyện chiến tranh, sau khi trận chiến thứ ba kết thúc những tên Franston vẫn cứng đầu không chịu thua, chúng chỉ mong rằng trong một trận chiến nào đó mà bọn chúng chiến thắng thì chúng mới cam lòng. Ngày tiếp theo là trận chiến thứ tư, trân chiến này được diễn ra ở trên sa mạc Lebro, sa mạc nóng nhất ở Egri. Việc đánh nhau trên sa mạc không phải là chuyện dễ vì nhiều người có thể chết vì khát, chỉ duy nhất những người mang đủ nước đi thì mới có cơ may sống sót mà thôi. Riêng Secbru được Otom tặng cho một con tuấn mã có cánh để khi những tên Franston mà vung gươm lên định giết anh thì anh sẽ lấy dây cương quất nó để nó bay lên như vậy anh sẽ thoát chết. Mọi người đều chuẩn bị tinh thần để chiến đấu và mặt trời chuẩn bị tỏa nắng. Những tên Franston hò hét và tiến lại gần những người Egimong mỗi lúc một rõ. Agrispa hô lớn:tất cả lùi lại về phía sau một bước! Mọi người đều làm theo. Còn Secbru thì lấy bình nước ra để uống cho đỡ khát và sau đó anh quất con ngựa để nó bay lên không trung. Secbru nói với những tên Franston:các ngươi không thể giết ta đâu! Rồi anh lại quay sang nói với các chiến binh:hỡi các anh em binh sĩ, vì tự do, hãy nỗ lực chiến đấu để có ngày bọn chúng thua trận! Mọi người nghe lời Secbru và dũng mãnh tấn công. Chẳng bao lâu sau, bọn Franston đã nằm trong tay của những người Egimong. Caron, tên tướng to nhất trong bọn chúng quát:chúng ta đã bị thua 4 trận rồi, từ nay không được để cho bị thua nữa nghe chưa? Bọn tay chân miệng ấp úng:dạ…chúng thần…chúng thần biết rồi ạ. Caron cũng chẳng nói gì nữa, hắn nghĩ thế là đủ cho bọn chúng rồi. Và bây giờ là trận đánh thứ năm. Trận chiến này được diễn ra vào ban đêm cho nên cũng khó khăn như lần trước.
     Caron hô lớn:phải giết hết bọn Egimong! Hãy tấn công ngay bây giờ. Những tên khác đều tuân theo và tấn công, đứa vác giáo, đứa cầm thương, đứa vung gươm, đứa mang rìu. Nhưng hôm ấy, bọn chúng vẫn thua. Caron bảo:chúng ta đã bị Secbru Icano đánh bại rồi, ta biết không phải do các ngươi gây ra nhưng chúng ta phải đánh lén hắn, các ngươi đã nghe rõ chưa? Mấy tên kia liền nói: dạ chúng thần nghe rõ rồi ạ! Đêm hôm sau, Caron đẩy Secbru té nhào xuống một cái hố. Liệu chuyện gì sẽ xảy ra với anh, nếu muốn biết thì các bạn hãy đón đọc tập 2 nhé!

8:16 PM

Câu đố 5

Thi tướng nào nghĩ bài thơ
Câu đầu sáu tiếng, câu sau bảy từ

Là ai?
Trả lời: Huỳnh Văn Nghệ

8:14 PM

Câu đố 4

Sáng sớm nét mặt hiền hòa
Trưa thì đỏ rực như là lửa nung
Chiều về mặt lại hiền ngay
Đêm đêm nằm giấu trong mây ngủ khì

Là gì?

Trả lời: mặt trời

8:12 PM

Câu đố 3

Hoa gì nở lúc mười giờ
Có màu đỏ rực như ông mặt trời

Là hoa gì?

Trả lời: hoa mười giờ

8:10 PM

Câu đố 2

Thân hình to lớn như trâu
Răng mẹ thì sắc, răng con thì cùn
Mẹ con đều có màu nâu
Suốt ngày bắt cá, mùa đông ngủ khì
Là con gì?

Trả lời: con gấu

8:07 PM

Câu đố 1

Cái gì cạch, cạch, đùng, đùng
Anh bạn thân nhất là cơn mưa rào

Trả lời: sấm sét

6:37 PM

Cuộc phiêu lưu kỳ lạ

Và con rồng lửa
MỤC LỤC
CHƯƠNG 1: Cuộc phiêu lưu kỳ lạ và con rồng lửa
CHƯƠNG 2: Trận mưa to
CHƯƠNG 3: Khu vườn kỳ diệu
CHƯƠNG 4: Ngôi nhà bí ẩn
CHƯƠNG 5: Quyển sách thần kỳ
CHƯƠNG 6: Cái ao rộng
CHƯƠNG 7: Vương quốc động vật
CHƯƠNG 8: Ngôi nhà dưới nước
CHƯƠNG 9: Công viên trên trời
CHƯƠNG 10: Tòa lâu đài nguy nga
CHƯƠNG 11: Khu vườn mùa xuân
CHƯƠNG 12: Đảo hoang
CHƯƠNG 13: Đi bắn chim
CHƯƠNG14 : Khu vườn mùa hạ
CHƯƠNG 15 :Ngày đẹp trời
CHƯƠNG 16:Khu vườn mùa thu
CHƯƠNG 17:Vị vua của các loài động vật
CHƯƠNG 18: Rừng thông
CHƯƠNG 19: Giấc mơ kỳ lạ
CHƯƠNG 20:Người khổng lồ
CHƯƠNG 21: Vườn hoa
CHƯƠNG 22 : Vườn cây ăn quả
CHƯƠNG 23: Đi câu cá
CHƯƠNG 24: Cây cổ thụ khổng lồ
CHƯƠNG 25 : Vườn quýt
CHƯƠNG 26: Khu rừng hoang
CHƯƠNG 27 : Hồ nước
CHƯƠNG 28: Cây táo thần
CHƯƠNG 29 : Con mãng xà
CHƯƠNG 30: Người tí hon

8:58 PM

Ước mơ của Minh Hoàng

Mình mơ có một ngày mình sẽ trở nên nổi tiếng, những đứa trẻ sinh sau mình sẽ giúp cha mẹ chúng viết lên giấy tờ hoặc báo: Minh Hoàng là một nhà thơ, một nhà văn. Cuộc phiêu lưu của Gấu Con là một tác phẩm đặc sắc nhất trong những tác phẩm của Ông. Ông còn muốn trở thành phi hành gia và cuối cùng Ông đã thực hiện được giấc mơ của mình.

9:34 PM

Cuộc Phiêu Lưu của Gấu con

Chương I

Hôm nay thời tiết rất đẹp, gấu con chuẩn bị có một chuyến phiêu lưu thật là vui. Gấu con nói Mẹ ơi Mẹ, chúng ta ăn sáng nhanh để đi phiêu lưu thôi nhưng Gấu Mẹ hỏi thế sao con không gọi Bố đi? Gấu con nghĩ một lúc rồi nói: ôi chết, con quên! Gấu Mẹ ôm Gấu con vào lòng và bảo: con trai yêu, chuyện nhỏ như con kiến có gì mà phải lo. Gấu Bố biết chuyện liền nói: lúc nãy Gấu Con nói đúng đấy, chúng ta phải ăn sáng thật nhanh đừng để muộn. Gấu Bố lại nói nhưng nếu chưa có đồ ăn sáng thì ăn đồ sống à? hai mẹ con liền ôm bụng cười ngặt nghẽo. Xong rồi Gấu Bố nói với Gấu Mẹ: thôi Mình đi nấu cơm đi để anh trông nhóc giùm mình cho.
Ăn sáng xong, Gấu con chuẩn bị xỏ dép vào, đội mũ bảo hiểm vào rồi chạy ra ngoài sân đợi Bố Mẹ. Gấu Bố gọi : Taxi taxi. Gấu con hỏi thể mình đi taxi hả bố? Gấu Bố nói đúng vậy, Gấu Bố gọi: mình ơi nhanh lên nếu không muộn giờ. Gấu Mẹ cũng đội mũ bảo hiểm rồi chui vào trong xe. Gấu Mẹ liền nói với bác tài Tê Giác chạy ra Xơ Un thủ đô đi bác tài.
Khi đi ngang qua nhà Thỏ, Thỏ hỏi: Gấu Con ơi cậu đi đâu vậy? Gấu Con trả  lời: à tớ đi du lịch. Thỏ lại hỏi: thế cậu đi tỉnh nào vậy? Gấu Con nói à tớ đi lên Xơ Un, thủ đô của Hàn Quốc. Nhưng Thỏ khuyên: Xơ Un xa lắm, tớ sợ cậu mệt, thôi cậu đi tỉnh nào gần gần đi, mà Hàn Quốc cũng đâu có gì vui đâu. Gấu con nói: nhưng tớ thích đi sở thú Hàn Quốc, tớ chưa đi bao giờ. Thỏ lại nói: thôi thế thì cậu đi Hàn Quốc cũng được, Hàn Quốc có nhiều trò chơi hay lắm, tớ cũng hết cách khuyên cậu rồi. Rồi Gấu lại tạt qua nhà Ếch Xanh, Ếch Xanh nói: chào bạn Gấu, cháu chào hai Bác. Cậu đi đâu vậy? Ếch Xanh hỏi. Gấu Con cũng nói giống như trả lời Thỏ vậy, Ếch Xanh nói: hả? cái gì? cậu đi Xơ Un ư? Rồi Ếch Xanh lại hỏi Gấu: cậu đi Xơ Un để làm gì vậy? Gấu nói: cậu hỏi thế thì tớ chịu thua, cậu hãy hỏi Bố Mẹ tớ ấy. Nhưng thật là kỳ lạ Ếch Xanh chưa kịp hỏi thì Bố Mẹ Gấu đã nói ngay: Bạn Gấu đi du lịch Xơ Un đấy. Bạn Gấu còn thích đi Sở thú Hàn Quốc nữa, cháu không biết đâu. Thế rồi Ếch Xanh lại hỏi Bố Mẹ Gấu: thế sở thú Hàn Quốc có rộng không hả Bác? Gấu Bố nghĩ một lúc rồi nói: chắc là Sở thú Hàn Quốc cũng rộng như Sở Thú Hà Nội vậy. Nhưng Ếch Xanh lại nói: hay là nó rộng hơn? Gấu Mẹ nói: Bác cũng nghĩ vậy, cháu nói đúng đấy.

Chương II

Chia tay Ếch Xanh, gia đình nhà Gấu lại tạt qua nhà Voi Con. Voi Con biết chuyện liền bảo cho tớ đi cùng với nhé! Gấu Con bảo được rồi. Voi Con đề nghị: cậu cho bố mẹ tớ đi cùng với được không? đúng lúc đó bố mẹ Voi Con cũng chạy ra ngoài. Voi Con xỏ dép vào, đội mũ bảo hiểm rồi cùng Voi Bố chui vào trong xe đợi mẹ, Voi Mẹ cũng xỏ dép vào, thay quần áo mới, đội mũ bảo hiểm rồi cũng chui vào trong xe.
Đi một lúc, Voi Con cảm thấy đói bụng quá liền nói với mẹ, mẹ ơi con đói, mẹ có cái gì cho con ăn không? Voi Mẹ bảo mẹ có xúc xích dê đây, con có muốn ăn không? Có mẹ ạ, con cứ tưởng là xúc xích cua. Voi Con ăn một lúc đã hết sạch, Voi Mẹ hỏi bác tài: bác tài ơi trong xe có thùng rác không? bác tài xế nói: không có, chị cứ bỏ tạm vào túi áo của tôi đây này, lên Xơ Un thủ đô thì tôi sẽ mua một chiếc áo mới và sẽ bỏ chiếc áo này vào thùng rác luôn một thể.
Đi một lúc, Gấu Con muốn gọi điện thoại cho Thỏ liền nói với mẹ: mẹ ơi, mẹ đưa cái điện thoại của mẹ cho con mượn với. Gấu Mẹ bảo được rồi, được rồi con muốn gọi điện thoại cho bạn Thỏ chứ gì? con cứ gọi thoải mái đi, dù gì thì điện thoại của mẹ cũng đã hết pin rồi . Gấu Con đọc to số điện thoại của Thỏ là: 0378711925 và bảo điện thoại của mẹ hết pin cũng không sao vì Thỏ chỉ mới có số chứ chưa có điện thoại. Mọi người ai nấy đều bật cười. Cuối cùng thì mọi người cũng đã đến Xơ Un.


CCIX

9:11 PM

Vè Thánh Gióng

Ve vẻ vè ve!
Cái vè Thánh Gióng
Giặc Ân hung dữ
Xâm chiếm nước ta
Không cho ai vào
Dân làng sợ quá
Tránh sang một bên
Không dám ngẩng đầu
Gióng liền xông lên
Từ biệt cha mẹ
Từ biệt bà con

Phi nhanh như chớp
Đến chỗ kẻ địch
Đánh một hồi lâu
Gậy sắt gẫy đôi
Không hề nao núng
Gióng nhổ bụi tre
Chàng quất túi bụi
Giặc mù cả mắt
Hết cả đường về
Đến núi Sóc Sơn
Gióng bay lên trời
Bài vè của tôi 
Đến đây là hết.


9:05 PM

Tân Tây Du Ký-Ba lần chiếm hồ Lạng Sơn

                                                               Người kể: Gấu Con

Giới thiệu nhân vật:


  1. Tôn Ngộ Không: thần thông biến hóa trong tay có gậy như ý, có hỏa nhãn kim tinh, có 72 phép thuật, bái Đường Tăng làm sư phụ và bảo vệ Đường Tăng sang Tây Thiên lấy kinh
  2. Cam Hổ: Có một tỉ phép, có áo vằn, có hỏa gươm có thể nhận biết được yêu quái và thần tiên là tứ đồ đệ của Đường Tăng
  3. Đường Tăng: là cao tăng của nước Đại Đường, tinh thông Phật pháp, tính tình từ bi, thật thà và có phần dại dột được Phật Tổ giao cho nhiệm vụ sang Tây Thiên lấy kinh và được Tôn Ngộ Không cùng Trư Bát Giới, Sa Ngộ Tĩnh và Cam Hổ đệ đi theo để bảo vệ.
  4. Ngư Sú Tinh: là cá sấu thành tinh thần thông quảng đại, là vật cưỡi của Nam Hải Long Vương nhân lúc Nam Hải Long Vương không để ý lên trần gian uống rượu say rồi biến thành yêu quái. Sau đó đánh nhau với huynh đệ của Tôn Ngộ Không hòng ăn thịt Đường Tăng nhưng đã bị Cam Hổ đánh bại
  5. Thủy Xà Tinh: là một con trăn nước thành tinh kết nghĩa huynh đệ với Ngư Sú Tinh và Ếch Tinh, có một cây binh khí gọi là Văn Trượng rất lợi hại, ngụ tại hồ Lạng Sơn cũng muốn ăn thịt Đường Tăng.
  6. Ếch Tinh:cũng là một cư dân sống ở hồ Lạng Sơn 300 năm tại Vân Long Động, có bản lĩnh cao cường, tay luôn cầm một cây giáo gọi là Chỉ Thiên Giáo, tính tình đa nghi xảo quyệt.
  7.  
    Tôn Ngộ Không nhảy trước dẫn đường, Trư Bát Giới, Đường Tăng, Sa Tăng và Cam Hổ đi theo sau. Bỗng nhiên năm thầy trò đi đến một cái hồ sâu ơi là sâu chỉ có một chiếc cầu bé tí và dài nhưng không đủ chỗ cho năm thầy trò đi qua, Tôn Ngộ Không lo lắng nói: "làm sao bây giờ?", chiếc hồ rộng khoảng 300 mét mà Tôn Ngộ Không nghe nói Nam Hải Long Cung có ba huynh đệ yêu quái kết nghĩa với nhau là Ngư Sú Tinh, Thủy Xà Tinh và Ếch Tinh. Ba con yêu quái này rất dữ tợn, chúng nghe nói Tôn Ngộ Không không thể đánh nhau dưới nước được, chúng liền dẫn lũ tiểu yêu bay lên đánh. Ba huynh đệ cứ cãi nhau mãi xem ai lên trước, Thủy Xà Tinh nói ca lên trước đệ lên sau, Ếch tinh nói: không, không đệ lên trước, ca lên sau rồi Ngư Sú Tinh bảo: không, không được, đệ lên trước, ca lên sau, đệ mới có phép thuật cao cường chắc Cam Hổ sẽ không đánh lại được đâu. Nói xong Ngư Sú Tinh bay vút lên mặt nước. Bỗng nhiên Tôn Ngộ và Trư Bát Giới thấy có một luồng khói bay từ dưới mặt nước lên, Cam Hổ lo sợ nói luồng khói này sẽ là ai đây? Sa Tăng cũng rất sốt ruột, Trư Bát Giới nói: Sư Huynh, hắn lên kìa! Tôn Ngộ Không không tin bảo: thôi ta không tin đâu, đệ nói gì ta cũng không nghe. Cam Hổ bảo: Sư huynh đừng nói vậy, Nhị Sư huynh nói đúng mà. Hóa ra luồng khói đấy chính là Ngư Sú Tinh. Trư Bát Giới liền quay lại và nói với Tôn Ngộ Không: thấy chưa? đệ đã nói chính là hắn mà. Ngư Sú Tinh quát to: tên Tôn Ngộ Không kia, ngươi dám nhìn lén ta hả. Tôn Ngộ Không đáp: đâu có, mi thật là to gan, cây gậy Như Ý cuả ta sẽ không tha cho ngươi đâu. Nói xong Tôn Ngộ Không liền bay lên và phang cho hắn một gậy chí mạng nhưng Sú Tinh không hề hấn gì, hắn liền hiện nguyên hình là một cá sấu khổng lồ và nuốt chửng Tôn Ngộ Không vào bụng. Nhưng Tôn Ngộ Không không chết, Ngộ Không liền nhổ một sợi lông và biến thành một cây roi. Thật là nhanh, Tôn Ngộ Không cầm roi chọc liền mấy cái vào họng của Ngư Sú Tinh. Sú Tinh buồn nôn quá liền ọe một cái, chẳng mấy chốc Tôn Ngộ Không đã bay vút ra ngoài và cười khanh khách. Tôn Ngộ Không liền phang thêm mấy gậy vào mõm của Ngư Sú Tinh khiến hắn sưng hết cả mặt mũi và xin Ngộ Không tha tội. Tôn Ngộ Không cười lớn: lần sau ngươi còn dám làm hại người khác nữa không? Ngư Sú Tinh mếu máo nói: tôi không dám nữa đâu. Tôn Ngộ Không bảo: ngươi biết hối lỗi là tốt nhưng ngươi phải hứa lần sau không gây chuyện rắc rối nữa. Thế rồi Ngư Sú Tinh lại lặn xuống nước. Năm thầy trò lại lặng lẽ đi tiếp không ai nói một câu nào. 
    Vậy là đã bị mất một phần của hồ Lạng Sơn. Đêm, Ngư Sú Tinh nằm dưới Thủy Sàng vừa trằn trọc vừa nói: làm sao bây giờ? tên Tôn Ngộ Không đã dùng mưu kế để lừa mình rồi. Lẽ ra phải mời thêm Thủy đại ca nữa mới được. Chỉ tại ta chủ quan quá không để cho hai huynh giúp sức nếu không thì đâu đến nỗi này. 
    Lại nói về thầy trò nhà Đường Tăng, sau khi đi được một đoạn thì ai nấy đều cảm thấy mệt quá, họ liền ngồi xuống một gốc cây để nghỉ ngơi. Bỗng nhiên lại có một luồng khói to hơn cả luồng khói hồi nãy, hóa ra luồng khói đó lại chính là hai huynh đệ Thủy Xà Tinh và Ngư Sú Tinh xông lên đánh nhau với Tôn Ngộ Không. Tôn Ngộ Không rất bực mình liền quát: nhà ngươi thật không biết điều, ta đã tha cho ngươi rồi mà nhà ngươi lại còn nấu lời hứa. Ngư Sú Tinh và Thủy Xà Tinh nghe thấy tiếng quát của Tôn Ngộ Không thì sợ quá đánh rơi cả binh khí. Chúng liền vội vàng quay về Vân Long Động để kêu  Ếch Tinh lên trợ chiến. Lần này thì Ngư Sú Tinh liền túm lấy Đường Tăng và bỏ vào túi quần. Sau khi bắt được Đường Tăng, Sa Tăng và Bạch Mã thì chúng liền giam ba người đấy vào Vân Long Động. Tôn Ngộ Không, Trư Bát Giới cùng Cam Hổ đứng trên quát to: yêu quái to gan, cây gậy Như Ý của ta sẽ không tha cho ngươi nếu ngươi không trả lại Sư phụ cho ta. Ba huynh đệ nhà yêu quái nói hỏng rồi, hỏng rồi chúng lại quát mình kìa. Bọn chúng nhanh chóng cầm binh khí và bay lên mặt nước. Lần này Ngộ Không đánh Thủy Xà Tinh, Bát Giới đánh Ếch Tinh, còn Cam Hổ đánh Ngư Sú Tinh. Ngư Sú Tinh dù rất hung dữ nhưng cũng không thể ăn thịt được Cam Hổ, hắn liền nghĩ ra một mẹo: hắn liền đến bên bờ hồ và hô to: tiểu yêu đâu, mau lên trợ chiến với ta. Ngay lập tức hàng đàn Tôm cá, ếch nhái, cua, rắn liền bay lên và nhè vào huynh đệ của Tôn Ngộ Không để cắn. Nhưng chúng lại bị Cam Hổ dùng đôi tai nhọn quét sạch và lại còn bị móng vuốt của Cam Hổ cào xước mặt nữa chứ. Bây giờ Ngư Sú Tinh chỉ còn cách bay lên trời náo loạn mà thôi. Ngọc Hoàng hết phép phái Na Tra và Lý Thiên Vương xông ra đánh con Ngư Sú Tinh hung hãn này nhưng cũng không được, Ngọc Hoàng lại phái Thái Thượng Lão Quân ra để đánh con Ngư Sú Tinh này. Bây giờ Ngọc Hoàng chỉ còn cách phái Nhị Lang Thần ra mà thôi nhưng cũng thất bại. Ngọc Hoàng lại phái Cam Hổ Chúa Tể Thủy Liêm Động, con trai của mình. Lúc này Cam Hổ hăng hái cầm đao ra chém Ngư Sú Tinh một nhát. Thủy Xà Tinh và Ếch Tinh cũng bị quét sạch và Cam Hổ liền trả Ngư Sú Tinh lại cho Nam Hải Long Vương. Hóa ra con Ngư Sú Tinh này lại là vật cưỡi của Nam Hải Long Vương. 
    Tôn Ngộ Không quay lại hồ Lạng Sơn giải cứu sư phụ và tiêu diệt nốt lũ tiểu yêu. Lúc này năm thầy trò lại tiếp tục lên đường sang Tây Thiên lấy kinh.
    Câu chuyện tạm dừng ở đây, bạn có muốn viết thư cho Cam Hổ không? xin hãy liên lạc qua email: camho@gmail.com